Tổng Hội Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam     

 Tiếng nói Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam

© Copyright Tổnghội hqhhvn. 2007

Home |Trang chủ |Tin Hải Sử |Tin Biển | Hoàng Sa & Trường Sa | Web site bạn

                             

 THƠ XUÂN...

 Thi Yên( một thân hữu Hải Quân)

Thơ Tôi Lượm

 

Thơ tôi lượm trong cánh đồng cỏ cháy
Sỏi đá cằn nên lúa chẳng xanh tươi
Lời thơ nghe chua xót đến ngậm ngùi
Thơ tôi lượm còn vương màu nắng hạ
 
Thơ tôi lượm bên nghĩa trang lạnh vắng
Từng lời thơ nghe đắng chát tâm tư
Gió vi vu oán thương hồn lữ thứ
Thơ tôi lượm còn vương mùi tử biệt
 
Thơ tôi lượm trên con đường di tản
Khóc cho người tơi tả mất quê hương
Mảnh khăn tang vấn vội vả trên đường
Thơ tôi lượm còn vương mùi cô phụ
 
Thơ tôi lượm trên đất người xứ lạ
Lời thơ khô chai đá, kiếp xa nhà
Sống lưu đầy bức rức kẻ bôn ba
Thơ tôi lượm còn vương thơm mùi rạ
 
Thơ tôi lượm trong một chiều xuân vắng
Cỏ mây hồng vắt vẻo ánh hoàng hôn
Co’ gió ru hoa trắng rụng trắng hồn
Thơ tôi lượm còn vương màu Tết Mẹ
 
Thơ tôi lượm trên cát vàng hoa sóng
Gói gém tình như  Lướt sóng ra khơi
Ðọc xong thơ, tim thơ thẩn mù khơi
Thơ tôi lượm còn thơm mùi biển mặn
 
Thơ tôi lượm đêm trăng rằm trong sáng
Mảnh hoa tiên ai khéo máng cành mây
Hãy xuống đây cùng nhắp chén rượu đầy
Thơ tôi lượm còn vương mùi tình tự
 
Tôi lượm thơ vì chẳng dệt được thơ
Nên  tôi mãi đi tìm thơ để lượm ….

 

Xuân Hồng  …

Mai ta về trời lập xuân ân ái
Cánh mai vàng chào đón gió sớm mai
Hoa cúc trắng nép mình xem e thẹn
Cành đào tươi hé nụ nhỏ hờn ghen.

Mai ta về chim én lượn quanh làng
Ðàn cò lả lim dim đang chờ cá
Trên cánh đồng muớt xanh màu lúa mạ
Nắng hồng tươi xuân đến với quê hương!.

Mai ta về lòng thôi sầu hiu quạnh
Rộng vòng tay tìm lại khối tình xưa
Tình thiết tha yêu biết mấy cho vừa
Và ta sẽ cho nhau tình đôi lứa

 

 

Tình Xuân …

Anh đem một thoáng xuân về
Trao em ngàn đoá hoa thề yêu em
Trăng xuân chiếu sáng màn đêm
Yêu em yêu những gịọt mềm ái ân

Pháo hồng nở rực trời xuân
Bướm vờn cành cúc ân cần thiết tha
Ý xuân đến khắp gần xa
Tình xuân lai láng đôi ta hợp hoà

 

Xuân Chờ …

Khi những mùa về lá nụ non
Phong sương ấp ủ lá ví von
Lấm tấm cành xuân hoa trắng đỏ
Lối về làng cũ nắng thật dòn!

Nếu xuân về chỉ điểm cành mai
Thì tình kia rồi cũng nhạt phai
Nụ hồng nay héo uá nét u hoài
Nhan sắc đó ... niềm đau hoang dại

Và con tim nhức nhối xót xa
Đưa tay với ... tình đã đi qua
Để lại đây dấu vết ngọc ngà
Tình ân ái ... thành tình băng giá

Kiếp cô đơn ... còn mãi lang thang
Đời bạc bẽo ... tình như mây trắng
Mòn chân nhỏ ... sầu lên hoang vắng
Chờ ai đây… đợi đến bao giờ?


 

 

Mơ Xuân

 

Xuân đến cho mình mãi ước mơ
Ðường yêu trải gấm rước nàng thơ
Cành mai bẽ tặng người đâu tá
Hồng diện năm nào nhớ ngẩn ngơ

Chữ tình ai khéo dệt thành thơ
Ngâm vang điệp khúc nghĩa thô sơ
Gói ghém tâm tư vào trong gió
Gió gởi nhanh nhanh kẻo ai chờ

Tự tình trăng gió kể lời yêu
Mổi mùa xuân đến dáng diểm kiều
Lòng xuân phơi phới tình xuân mộng
Tim xuân rộn rả đợi tình xuân.

 

Tuý Xuân …

 

Bích Câu duyên nước hữu tình
Ngày xuân hoa trúc kết tình cầm tiêu
Du dương trầm bổng phiêu diêu
Tửu say đào diện mỹ miều giai nhân

Vì Kiều, Hải chẳng có xuân
Vì người mỹ nữ hai quân tranh hùng
Ngàn sau hí tiếu vua Sùng
Ham mê tửu sắc chí hùng đành phai.

Ngày xuân nào đợi chờ ai ...
Túy xuân túy cảnh ... êm say mộng vàng.


 

Xuân Cách ….

Xuân nào lưu luyến mãi bên nhau
Ai biết xuân sau cách biệt rồi
Ta ở phương xa sầu lữ thứ
Xin gởi mây ngàn sợi tương tư.

Đốt đèn đọc sách chuyện đời xưa
Cảm thương nàng Ý biết sao vừa
Nhìn nước Tương Giang màu ngọc bích
Tưởng bóng chàng in sóng sông Tương.

" Nhân đạo Tương Giang thâm
Vị để tương tư bạn
Giang thâm chung hữu đề
Tương tư vô biên ngạn
Quân tại Tương Giang đầu
Thiếp tại Tương Giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương Giang thủy - Lương Ý "


 

Xuân Đến Xuân Đi …

 

Xuân đã đi rồi có phải không ?
Lá vẫn còn xanh hoa vẫn hồng
Nắng xuân còn vướng trên màu tóc
Óng ánh vàng thơm lúa mạ non

Xuân đến xuân đi có nghĩa gì!
Riêng ta chỉ thấy cuộc sinh ly
Hăm bảy năm dài thân lữ thứ
Quê người đất khách nhớ cố hương!

Ta ở nơi đây tình vẫn vương
Nhớ nhau nhớ lắm nhớ đoạn trường
Bao giờ lại gặp nhau được nhỉ
Ta kéo xuân về thoả nhớ thương!.

 

 

Xuân Nhớ …

 

Em thấy xuân về thắm khắp nơi
Gió xuân lơ lửng nắng xuân ngời
Mưa xuân thấm ướt giòng hoa cải
Lất phất hoa bay trắng cả trời

Em đứng trốn mưa dưới gốc mơ
Gió rung lá động lệ mưa rơi
Nhạt nhoà trên má em cười thẹn
Úp mặt vào tay em nhớ người

Xuân nầy năm đó chung tiếng cười
Dưới cội mai già hai đứa vui
Xuân nay biền biệt người đôi ngả
Đón xuân cô lẽ luống ngậm ngùi

 

 

Xuân Ơi Hãy Về Đây …

 

Em hãy về đây đáp lời anh
Lời anh vang vọng gió mong manh
Đông tây xa cách đìu hiu nhớ
Em hởi em ơi! biết anh chờ!

Anh đã chờ và chờ em mãi
Lúa đã thay màu ánh hoàng mai
Em về cho anh nhìn em lại
Đôi mắt biết cười giết tim anh

Anh đợi anh chờ lá hết xanh
Thời gian nhung nhớ chẳng trôi nhanh
Ngõ trúc xuân về bao nét thắm
Mai vàng chờ đón nét em thanh

Anh đợi anh chờ đã bấy lâu
Lòng anh vẫn biết, tim vẫn sầu
Mỗi lần xuân đến anh thêm nhớ
Nhớ cả trăm năm, mãi mãi đau .


 

Xuân Thơ … Tình Tự …

Anh biết em về với nương dâu
Cùng anh dệt lại sợi tơ đầu
Ngõ trúc xuân còn treo lá ngọc
Cúc vàng vẫn đậm nét kiêu sa

Em đã về đây tim thiết tha
Vườn xưa liễu rũ kém mặn mà
Trăng xưa đã khuyết màu ân ái
Nguyệt lão xe duyên lộn chỉ hồng

Gió xuân đã thổi tan lầu mộng
Thuyền xuân nay đổi bến sang sông
Nhìn ai hạnh phúc trong xuân đó
Em đã về đây chết cỏi lòng

…………

Nỗi tình lặng ngắt đứng bên sông
Mưa gió vì đâu nhạt vẻ hồng
Sườn núi sau này qua lối cũ
Ấy ai! giọt lệ khóc phù dung

Ong bướm thôi ngừng đến vườn thưa,
Hoa sầu lệ nhỏ tựa hồn mưa
Lá rơi hiu hắt buồn lây lất
Nhạn chẳng đưa tin đã mấy mùa

Phù dung một đóa nở bên sông
Mặt nước lênh đênh ngỡ bóng hồng
Người cũng như hoa chung một vẻ
Ai ơi! sao chẳng ngắm phù dung

……….

Bóng chiều như thể giục cơn phiền
Giấc mộng năm canh ngủ chẳng yên
Đèn soi bóng nhỏ trên tường vắng
Một bóng một mình khéo vô duyên

Em hãy về đây dịu cơn phiền
Đừng cho gối chiếc lệch triền miên
Đừng cho hồng diện phai màu phấn
Em hãy về đây hoạ hoa tiên
 

Bướm về lấp lững đậu bên hiên
Hoa thẹn hồng lên lúng đồng tiền
Gió xuân nhè nhè ru vai ngọc
Cánh én ân tình dệt thiên duyên

Ta chờ ta đợi đã bao niên
Mãi nhớ đêm xưa giấc mộng hiền
Em đã về đây đem hơi ấm
Cùng ta vui thú cảnh đoàn viên

Bức tranh hoa bướm đẹp tuyệt vời
Bướm hoa âu yếm chẳng phút lơi
Vết son còn đậm màu ân ái
Non nước từ đây mãi có đôi

……

Phượng lâu thổi khúc Cầu Hoàng
Tiếng tiêu réo rắt nhịp khoang bổng trầm
Khiến chàng Tiêu Sử âm thầm
Vào trong giấc mộng trăm năm kết tình
Đôi ta như bóng với hình
Xướng tuỳ hoà hợp cho mình thành duyên
Ngọc ơi! xin nhớ lời nguyền
Thái Huê chốn ở sơn tuyền gặp nhau
Ngọc - Tiêu hạnh phúc phượng lầu
Sáu thu cỡi phụng về chầu cỏi tiên !


 

Xuân Mộng ….


Thắp đèn đọc sách bên hiên
Gió xuân vi vút triền miên nhịp nhàng
Rượu tình chuốt chén mời nàng
Cùng anh nghe lại Cầu Hoàng ngọc tiêu
Sao mình dang dở chữ yêu
Sao tình như bóng xế chiều hoàng hôn
Sao em không hiện vào hồn
Cùng anh trao trọn nụ hôn lỡ làng
Thiên thu được sống bên nàng
Cho anh vẽ mãi hai hàng tú mi!

Khung tình anh vẽ môi em
Làn môi như đóa hồng mềm thanh tao
Gió đùa khung lụa lao xao
Gió đưa lá trúc rơi vào tay anh
Ô kià xiêm áo mong manh
Khung tình lồ lộ thân thanh mỹ miều
Mời em đến ngọn suối yêu
Đến lều tranh trúc hợp duyên đá vàng.

 

Em Đi Khi Xuân Vừa Chớm Nắng!

Em đi khi muà xuân vừa chớm nắng
Nắng hanh vàng nắng soi bước em đi
Nắng nghiêng nghiêng nắng sợi nhỏ li ti
Ngàn sợi nắng hôn môi hồng em đó!

Mai vẫn nở xinh như người em nhỏ
Má em hồng đẹp tựa cánh đào mơ
Tóc em bay như quyện gió làm thơ
Tình xuân đó ý xuân mãi đợi chờ

Nắng đem về một chút sợi vàng tơ
Phải chăng tình em đến với gió mây ?
Cho hồn anh ngây ngất thấm men say
Hoàng hoa tửu thơm môi anh uống cạn


 

Khi Xuân Về …


Khi em về
Muà xuân còn xanh lá
Nắng còn hồng
Và mình vẫn chờ nhau

Rồi xuân ấy
Mình cho nhau tất cả
Khúc tình ca
Xoá hết những dở dang

Và trong nắng xuân mãi vang vang tiếng cười.


 

Hoa Xuân

Nhặt từng hoa trắng chơi vơi!

Gió xuân vẫn thổi hoa rơi rơi đầy

Chấp tay xin gió ngừng lay

Ðể hoa thôi rụng cành đầy hoa xinh

Nhìn hoa nhớ lại tình mình

Vì cơn gió thổi tình vào thinh không

Còn đây nhung nhớ chờ mong

Nhặt cành hoa trắng thấy lòng nao nao

Gió xuân vẫn thổi rì rào

Hoa xuân vẫn rụng thì thào biệt ly

Người chờ thương nhớ người đi

Mgười đi đi mãi biệt ly xuân tình

 …Tặng người hoa trắng xuân thì đài trang…

  Thi Yên        
Đinh Hợi 2007
Top trở về