Tổng Hội Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam     

 Tiếng nói Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam

© Copyright Tổnghội hqhhvn. 2007

Home |Trang chủ |Tin Hải Sử |Tin Biển | Hoàng Sa & Trường Sa | Web site bạn

                             

 CÁI HẠI CỦA RƯỢU

 Xuân Vũ TRẦN ĐÌNH NGỌC

       Ối giời ơi! Sao nhà lại đánh tôi? Tôi tội tình gì mà nhà đánh tôi?”

  Chị Hoán vừa cuống quýt chạy quanh cái phản vừa la to lên như cháy nhà trong khi anh Hoán mím môi mím lợi đuổi theo, miệng anh ngoác ra đến mang tai:

       “Tao đánh cho mầy chừa cái thói lăng loàn. Này lăng loàn!”

       Dứt câu nói, qua hai vòng đuổi theo trong căn nhà hẹp, anh Hoán xoắn được cái đuôi sau áo cánh của vợ kéo mạnh một cái. “Xoẹt” cái áo rách bung và đứt một mảng lớn trong tay Hoán, anh ta chộp lấy vợ cứ thế tống vào mặt, vào mũi, vào vai, vào cổ vào bất cứ đâu trên thân người chị Hoán trong khi chị đem thân ra chịu đòn cố đỡ cho những nắm đấm không đấm trúng vào đứa con 10 tháng chị đang ẵm trên tay. Thà chị bị đau còn hơn vào đứa con.

Đứa bé đang ngủ đột nhiên nghe tiếng kêu thất thanh bên tai, nó choàng tỉnh khóc ré lên ngằn ngặt. Hai đứa nhỏ nữa, một thằng con trai 5 tuổi và đứa con gái 3 tuổi cũng đứng khóc ầm lên.

       Anh Hoán nghe con khóc, vả lại cũng đã mệt, anh chùn tay vì vợ đã gục xuống và những đứa con thì khóc quá, nhất là con bé mười tháng, anh bèn bỏ vợ con đó bước ra khỏi nhà, lảo đảo muốn té, miệng nồng nặc mùi rượu.

       Vợ chồng ông Tư Mâu ở bên cạnh nghe mấy đứa trẻ khóc không hiểu sự tình nên chạy sang. Bà Tư Mâu vào trước thấy chị Hoán gục đầu vào cái ghế, máu miệng đổ ra đỏ lòm cả ngực áo, sợ quá tưởng chị chết bèn hô hoán lên, vừa lúc ông Tư Mâu và chị Rinh, cũng lối xóm ập vào. Chị Rinh ôm con bé mười tháng cho bà Tư Mâu cùng ông Tư vực chị Hoán lên phản.

       Chị chỉ ngất đi một lúc và nhờ bà Tư Mâu giật tóc mai, phun nước lạnh vào mặt, chị đã tỉnh. Mặt chị nhăn nhúm, chị kêu đau ở cổ, ở hàm và ở ngực. Bà Tư Mâu trước hết lấy cho chị chén nước bảo chị súc miệng cho hết máu. Bà lấy cái chậu nhỏ ở dưới bếp cho chị nhổ vì chị không ngồi dậy được. Nước súc trong miệng ra toàn máu là máu, nhưng may không cái răng nào bị gẫy.

       Chị Thiệm hàng xóm bây giờ cũng sang. Bốn người bàn nhau xem có nên đưa chị đi nhà thương không. Ông Tư Mâu nói:

       “Đi nhà thương cho bác sĩ khám thì rất tốt nhưng tốn tiền lắm. Vả lại, dù sao chúng ta cũng là lối xóm đến giúp đỡ chị Hoán thôi. Những chuyện quan trọng và tốn tiền thì phải anh Hoán mới quyết định được. Chúng ta nhanh nhẩu đoảng có khi còn bị trách cứ nhất là vấn đề viện phi, bác sĩ phí...không ít đâu!”

       Mọi người khen phải. Ai về nhà nấy, chỉ còn bà Tư Mâu ở lại nấu cho mẹ con chị Hoán niêu cháo. Hai đứa lớn khóc mà đứa nhỏ cũng khóc vì đói. Nhà không còn tiền vì anh Hoán lĩnh lương xong đi ăn nhậu với bạn bè hết.   

       Dạo này giáp Tết anh Hoán càng đi miết. Hồi còn độc thân, anh không biết uống rượu, có ai rủ hoặc nhà có khách khứa, anh chỉ uống chén mắt trâu rượu trắng hoặc nửa li la de là say, phải đi nằm. Nhưng từ ngày vào làm tại Công ti May mặc, cứ buổi chiều ra về là anh đi theo chúng bạn ra quán nhậu đến khuya mới về ngủ.

       Nhóm anh Hoán có 5 người, cùng làm một hãng. Người khởi đầu tổ chức nhậu luân phiên là anh Rớt. Rớt cũng có vợ và 5 con nhỏ. Vợ Rớt cũng đi làm may ở một công ti khác. Vì có hai đầu lương nên Rớt thư thả hơn 4 anh kia trong nhóm nhậu. Rớt tổ chức nhậu nhẹt lu bù vì anh ta không thể thiếu một bữa nhậu một ngày.  Thứ bảy, chủ nhật, có khi ngày hai bữa. Say suốt sáng đến trưa, suốt trưa đến tối, đến đêm luôn, chỉ ngoại trừ những lúc anh ta làm việc trong hãng may.

Hoán nhanh chóng bắt chước cái tật uống rượu của Rớt và ba anh kia: Sức, Xoang và Tự. Năm người cứ xoay tua, mỗi tối một anh trả tiền, giáp vòng lại trở lại từ đầu. Rượu hay bia là uống thả dàn, chọn những thứ rẻ rẻ tiền mà uống cho đỡ tiền miễn phải say (tức cao nồng độ cồn) chứ công nhân làm cho công ti may mặc tiền đâu mà uống rượu, bia ngon.

       Chị Hoán lúc có bầu con bé mười tháng này, chị cũng vẫn đi làm cho đến gần ngày sinh khi bụng chị to quá không ngồi làm được nữa. Từ khi sinh con bé xong, chị không bỏ con cho ai mà đi làm được. Cha mẹ đôi bên đã mất cả, chị còn một người cô không có chồng nhưng lại ở xa, mãi Bình Định. Cả tháng, chị Hoán chỉ trông vào lương chồng để đong gạo, mua rau, mua củi nhưng từ ngày chồng bắt đầu nhậu, chị Hoán có tháng may ra đuợc dăm trăm ngàn nếu chị làm rất dữ, còn không thì anh ta đi nhậu sạch. Chị Hoán đã mang công mắc nợ, nợ lời, nhưng nếu chị không vay vỏ, ba đứa con với chị đều đói.

Cách đây hai hôm, chị biết chồng mới lĩnh lương, chị đòi anh đưa tiền đi đong gạo vì gạo đã hết. Anh Hoán chẳng những không đưa mà còn chửi mắng chị; chị Hoán không vừa, tay đôi cãi lại. Vì đến giờ đi nhậu với bạn, anh Hoán dằn lòng bỏ qua nhưng hôm nay, thứ bảy nghỉ làm, ở bàn nhậu về, Hoán đã say, gặp lúc vợ mè nheo, anh ta đánh vợ đến ngất xỉu như đã tả ở trên.

Càng ngày Hoán càng bê bết với rượu hơn. Ở hãng ra là phải đi nhậu đã, vắng rượu, vắng mấy ngưòi bạn, Hoán cảm thấy không vui. Nếu lại phải ngồi ăn cơm với vợ con ở nhà thì quá chán. Cơm với đồ ăn ngon chăng nữa mà không có rượu nó cũng trơ trẽn, nhạt nhẽo, thiếu thốn làm sao ấy. Cái miệng nhạt nhạt, nhớ nhớ kì phải kiếm cho ra vài li rượu uống cho say say rồi mới ăn cơm được. Đàng này mâm cơm chị Hoán bưng lên chỉ có bát rau cải luộc, chén nước mắm và đĩa nhỏ tép khô hay cá khô, anh Hoán càng chán. Có rượu vào, người nó lâng lâng, nóng nóng, say say, nhất là lại có “mồi” ngon mà thưởng thức thì quá đã.

Anh Hoán đã thành kẻ nghiện rượu mà không hay.

Uống rượu cho đã phải có “mồi” tốt, tiết canh lòng heo, lòng bò, bê thui, thịt rừng v.v... là hết ý. Những thứ này đắt tiền, lương công nhân chỉ mấy bữa là hết nên Hoán không dám rớ tới. Đành kiếm những thứ rẻ tiền như khô mực, khô cá thiều, củ kiệu tôm khô v.v... để kéo dài số lương ít ỏi ra.

Uống rượu một mình cũng không ngon. Phải có bạn. Rượu vào lời ra, như các cụ nói: Tửu nhập ngôn “sơn sơn”. Chén chú chén anh thù tạc phải rùm beng lên mới vui. Nói, cười, có khi văng tục để diễn tả lại những hoạt cảnh đã gặp, rồi cùng cười khoái trá. Đem những kinh nghiệm uống rượu ra kể cho nhau nghe. Này, mộc tồn làm cách nào cho ngon vậy? Mộc tồn bảy món, chín món. Rựa mận của nó thì nhất, nó đậm đậm, chua chua, ngọt ngọt, cay cay, thơm nức mũi, bao nhiêu rượu cũng cạn văng. Rượu dê có công hiệu gì trong phòng the vậy ta? Có cha nào biết pha huyết dê không? với rượu gì? Thịt dê thường làm mấy món? Tắc kè, kì đà, kì nhông, trăn, rắn ngon không, làm ra sao? Lợn rừng bao nhiêu một kí, nhà hàng nào làm ngon? Đã ai ăn thịt hải cẩu chưa? Thịt chim công, trĩ, nhím, dơi, uống máu dơi pha rượu, uống mật rắn pha rượu...

Thôi đủ hết không thiếu con vật nào có mặt trên trái đất này mà không kể ra, mà bợm nhậu không ăn. Có loại ăn đến tuyệt chủng luôn. Tuyệt thì tuyệt, cần chi. Bữa nhậu ngon là ưu tiên một. Người tuyệt chủng còn không cần nữa là thú vật!

Để lấy kinh nghiệm mà nhậu, các anh kể ra đủ thứ sơn hào hải vị, nem công chả phượng. Nhưng thực tế trước mắt năm anh chỉ là con khô mực với đĩa củ kiệu, tôm khô và bát rau xào. Lương công nhân tiền đâu mà nhậu, nhậu thế này vợ con, như vợ con anh Hoán, đã đói meo rồi vì tiền bia, rượu không cũng đã tốn! Nhậu hà rầm mà chứ có phải tháng vài lần đâu!

Người ta bảo:”Thói quen là cố tật ghê gớm”, anh Hoán biết thế nhưng không bỏ được.

Sau ba tháng nhậu nhẹt say sưa mỗi ngày hay mỗi vài ngày như thế, anh Hoán cảm thấy túng bấn và sa sút sức khoẻ trông thấy. Tối nào không đi nhậu thì hôm sau làm việc không biết mệt, mắt mủi tinh tường. Trái lại, tối hôm trước nhậu thì hôm sau rã rời, mắt hoa, đầu váng, làm rất mau mệt, xấp hàng ngưòi cai giao cho hẹn đến trưa phải xong nhưng anh lề mề không xong khiến nhiều khi người cai gắt gỏng um sùm.

Đi làm chán, về đến nhà thấy vợ con nheo nhóc, đói khổ, nợ nần, anh ta cũng mủi lòng, tự hứa từ mai không theo bè theo bạn nữa. Nhưng đến hôm sau, vào đúng cữ rượu, tức sau khi tan tầm, anh lại quên tuốt những gì đã nhủ lòng hôm trước. Anh phải mò đến quán nhậu và khi ngồi vào bàn, cô tiếp viên trẻ trung bưng rượu và món nhậu ra là anh lại quên tuốt hết.

Người ta không nhớ là khoảng mấy năm sau, một ngày anh ngã bệnh, quá đau trong bụng, ăn cái gì cũng ói ra, anh Hoán phải đi bác sĩ khám bệnh. Sau khi có kết quả thử máu, bác sĩ cho biết anh bị xơ, viêm gan. Anh phải thuốc men, kiêng ăn nhiều thứ và bỏ hẳn rượu, nghỉ ngơi một thời gian không đi làm, toàn những thứ anh không có điều kiện đáp ứng. Vì nghèo.

Vợ anh đã ôm ba đứa con lên thành phố nhờ một người bạn cưu mang giúp đỡ để chị đi làm vú em cho người ta, lấy tiền nuôi con.

 Anh Hoán sống lây lất đau khổ như thế được gần một năm. Bệnh gan của anh biến thành ung thư gan và cái bệnh quái ác này đã lấy đi mạng sống của anh không lâu sau đó.

Để hiểu những cái hại của rượu, Y Khoa hiện đại đã nghiên cứu trên nhiều “ca’ nghiện rượu và tìm ra nhiều điều hữu ích cho chúng ta. Đây chỉ là những điều tổng quát mọi người nên biết để tránh những cái hại của rượu:

Uống nhiều rượu sinh ra đau bao tử, đau gan, đau thực quản và thanh quản, những bệnh này lâu ngày có thể biến thành ung thư. Rượu làm mờ mắt, mất phán đoán, làm nhức đầu, chóng mặt, quay cuồng, mất năng lực làm việc. Làm tăng nhịp tim, làm tăng huyết áp, tăng cao mỡ, có thể ra bệnh tiểu đường.

Nghiện lâu ngày có thể sinh ra loạn thần, loạn thị, ảo giác, ảo xúc, ảo khứu. Đột nhiên sợ hãi vô cớ. Hoặc nghĩ có kẻ muốn hại, muốn giết mình, co quắp lại, không dám đi ra ngoài. Nhìn thấy những hình ảnh sợ hãi từ ảo giác. lại như có kiến bò trên tay, chân, mặt mũi hoặc như có con vật gì mình kinh sợ đang bò trên da mình. Tự ti mặc cảm nghĩa là coi mình vô giá trị hoặc tư tôn là coi trời bằng vung. Say quá nằm khóc vùi không nguyên cớ. Thụ thai trong khi chồng (hoặc vợ) say rượu, đứa con sau này kém thông minh, có thể sinh con thiếu tháng, có thể bị bệnh tâm thần, những chứng nan y, quặt quẹo, khó nuôi, liệt bại, học hành và ra đời thua kém. Nghiện ngập làm người mau già, khả năng tình dục cũng sẽ kém. Mùi rươu làm người xung quanh khó chịu. Say sưa quá ói mửa người xung quanh tởm lợm. Và còn nhiều triệu chứng ghê gớm khác.

Theo báo chí trong nước và quốc ngoại, người đàn ông Việt trong nước hiện nay là một trong những người đàn ông uống rượu nhiều nhất thế giới trong khi lợi tức bình quân năm chỉ hơn 600 đô-la một đầu người.

Từ đó có thể suy ra:

-        Bệnh tật vì rượu, bia có nhiều và sẽ càng nhiều.

-        Tiền ít mà uống nhiều rượu, bia có nghĩa phải uống rượu, bia nhiều cồn, rượu phẩm chất kém, nhiều hại hơn rượu phẩm chât cao, tốt.

-        Nòi giống suy nhược, thể lực kém, kém thông minh, kém phấn đấu, kém kiên nhẫn, kém sáng tạo và phát minh.

-        Đồng lương ít ỏi lại còn nghiện ngập làm gia đình, vợ con nheo nhóc, nghèo túng, có khi tính quẩn làm những việc phi pháp.

-        Mất nhiều thì giờ cho việc nhậu nhẹt. Sau đó say sưa phải ngủ nghỉ. Năng xuất càng ngày càng kém.

-        Chủ nhân biết là người nghiện rượu sẽ không mướn.

-        Dễ tan nát gia đình, vợ con không chịu nổi một người nghiện ngập. Sinh non, thai nhi yếu ớt, nhẹ cân. 

Đó là đại cương những cái hại do rượu, bia sinh ra. Nếu biết dùng rượu, nó là một thức uống tốt làm phấn khởi tinh thần, làm tăng thể lực, làm hệ tuần hoàn mạnh mẽ hơn, làm yêu đời hơn, thí dụ uống những thứ rượu tốt như rượu vang, rượu nho, bia tốt. Nhưng nó chỉ được giới hạn một li bia (khoảng 12 ounces) một ngày hoặc một chén mắt trâu rượu thuốc hay một li nhỏ vang (5 ounces) một bữa/một ngày. Giữ được điều độ chính là giúp mình (cho khoẻ hơn), giúp vợ con mình (không túng thiếu) và giúp cả xã hội, nòi giống vì mình đã trở thành con người tốt, con người không nghiện ngập và hơn nữa, con người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội.

Nhân dịp Xuân về, tôi chân thành cầu chúc Quí Vị, quí bạn trẻ những ngày Xuân đầm ấm, tưoi vui và lành mạnh.

Tết Đinh Hợi 2007
Nhà Văn Xuân Vũ  TRẦN ĐÌNH NGỌC
Top trở về