Anh Thà, Ngụy Văn Thà!
Được hung tin như tóe lửa tại Hoàng Sa,
Tàu địch đắm mà tàu anh cũng đắm.
Trong bão lửa, máu biển khơi anh đỏ thắm.
Chết theo tàu, ôi hạm trưởng, ôi anh ơi.
Được tin anh như xé ruột nói không lời.
Khi tỉnh dậy mới chắc anh theo Thánh Tổ!
Em quá khổ, lụy tràn nhòe áo sổ,
Thi hài đâu để nước mắt em lau?
Thi hài đâu để con trẻ lạy lần sau?
Để nghe ngóng, anh nói gì phải trả?
Để chiêm bái, hận thù em quyết trả,
Diệt Tàu ô, Tàu cộng mới hả gan!
Rượt đuổi về như chó chạy đến Hải Nam,
Cho khiếp đảm đảo Hoàng Sa dũng cảm!
Em qủa phụ: Ngụy văn Thà; thê thảm,
Tuổi còn xanh mới được số ba mươi,
Mới cùng nhau, tay nắm chửa buông lơi,
Mới hỏi vặn, nụ ai cười trên áo trắng?
Mới cù lét, cõng con bò đi tắm,
Mới kinh nghi, nhẹ hỏi: kính thưa anh,
Sao đăm đăm, nét giận phá tan thành?
Anh không nói, bây giờ anh mới nói!
Thảo nào lúc trước khi vào một cõi,
Tráng sĩ khứ hề, bất phục hoàn!
Treo gươm đại sảnh, nét hân hoan,
Anh đi hải chiến không cần kiếm,
Bắn nát Tàu ô giữ đảo Hoàng.
Giờ đây đáy biển đảo Hoàng Sa,
Em xuống cùng anh, sống một nhà,
Thủy lộ xem chừng em biết lắm,
Em đem ba trẻ để gần cha!
Anh Thà, Anh hỡi, Ngụy văn Thà,
Tỉnh dậy em buồn nhỏ lệ sa,
Tượng đá là em, tay dắt trẻ,
Vọng phu em gọi, bớ Hoàng Sa!
Anh Thà, Anh hỡi, Ngụy Văn Thà,
Đáy biển trồi lên, trẻ gặp cha,
"Quả phụ" em quăng tròng biển Bắc
"Vọng phu" em thả, giữ Hoàng Sa!
Anh Thà, trả kiếm, hỡi anh Thà!
Biển động, tàu Mao sắp sửa ra,
Nhựt Tảo sửa chưa mau nổi lại,
Bắn tan hạm giặc đoạt Hoàng Sa!