
Thương Người Thầy Cũ
Kính tưởng niệm Hải quân Đại Tá Vương Hữu Thiều
Cựu Chỉ Huy Trưởng TTHL/HQ/NT
Cơn gió lạnh buốt từ trận băo tuyết đầu Tân Thiên Niên Kỷ 2000 theo cánh cửa lớn thổi lùa vào căn pḥng khi tôi mở cửa nh́n ra sân trước nhà. Bên kia đường tuyết phủ trắng xóa rặng cây thông, cây sồi cành lá óng ánh dưới ánh mặt trời một buổi sáng mùa đông. Tin khí tượng cho biết tuyết đă xuống trên 14 inches tại tiểu bang Virginia trong ngày hôm qua. Tất cả sinh hoat tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và vùng phụ cận bị ngưng trệ, trường học đóng cửa. Ba phi trường chính cũng ngưng hoạt động, kể cả nhân viên làm việc ở các Cơ quan chính phủ Liên bang cũng được phép nghỉ hai ngày khỏi đi làm việc v́ các xa lộ c̣n đông đá.
Chỉ c̣n vài tuần lễ nữa là đến Tết Canh Th́n, một Tết Nguyên Đán thứ 25 xa quê hương. Một mùa xuân thứ 40 kể từ ngày tôi từ giă gia đ́nh lên đường nhập ngũ vào Quân chủng Hải Quân và tŕnh diện Hải Quân Thiếu tá Vương Hữu Thiều, Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang, khởi đầu cuộc đời binh nghiệp trên sóng nước đại dương.
Tin thầy mất làm tôi sững sờ, nghẹn ngào không nói nên lời. V́ tôi luôn luôn nghĩ rằng thầy Thiều c̣n quá trẻ so với những Sĩ quan xuất thân từ trường Hải Quân Brest. Thế rồi thẫn thờ nh́n bức tranh của họa sĩ Claude Monet treo trên vách tường trong căn pḥng làm việc, tôi để tâm tư t́m về quá khứ, theo nét bút tuyệt với của nhà họa sĩ lừng danh trong bức tranh vẽ cảnh một nhánh ḍng sông Seine gần Giverny - Branch of The Seine Near Giverny. Tôi liên tưởng đến chuyến giang hành của hai thầy tṛ, bằng chiến đỉnh đi thăm viếng các đơn vị của Giang Đoàn đang tuần tiểu trên một ḍng sông đẹp nổi tiếng không kém ǵ sông Seine của nước Pháp. Đó là cảnh sông Hương khi chiến đỉnh chạy ngang dưới cầu Bạch Hổ, qua chùa Thiên Mụ, lên khỏi đồi Vọng Cảnh, về phía điện Hoàn Chén trong một đêm rằm, vầng trăng tṛn tỏa ánh sáng vằng vặc trên mặt nước phẳng lặng như gương.
Đêm hôm đó, thầy Thiều ngồi bên cạnh tôi trên cái ghế dài ở boong trước chiếc Tiền Phong đỉnh, lưng tựa vào pháo tháp khẩu đại bác 40 ly. Với giọng nói nhỏ nhẹ và tiếng Huế thuần túy của một người sinh trưởng tại đất Thần kinh, thầy tâm sự với tôi về những cảm nghĩ và nhận xét của thầy qua những biến cố thời cuộc liên quan đến vận mệnh đất nước và ḷng thương yêu Hải Quân của thầy. Tôi phải cố gắng lắng nghe và theo dơi câu chuyện trước luồng không khí mát rượi thổi mạnh vào mặt từ thượng gịng sông, khi tàu chạy ngược hướng gió. Cho đến bây giờ, gần 27 năm trôi qua, tôi vẫn không quên những lời chỉ dẫn của người thầy thân thương trong một đêm rằm mùa hè năm 1973 trên chiếc Monitor chỉ huy của Giang Đoàn 32 Xung Phong.
Lần cuối cùng tôi gặp thầy vào khoảng hơn sáu năm trước khi thầy trở về với biển, trong một tiệc cưới con của người bạn thân cuả chúng tôi và cũng là thân nhân của thầy Thiều tổ chức trong "Ballroom" rộng lớn ở Maryland. Vẫn giọng nói nhỏ nhẹ đầy âm hưởng của Cố đô Huế, thầy nhắc lại chuyến giang hành trên sông Hương, đến kỷ niệm năm 1962, khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm chủ tọa lễ măn khóa của Đệ Nhất Nam Dương tại Quân trường Hải Quân Nha Trang. Thầy cho tôi biết đây là vinh dự mà Ngô Tổng Thống đă ưu ái dành cho Hải Quân nói chung và cho thầy nói riêng v́ là lần chủ tọa lễ tốt nghiệp Hải Quân độc nhất trong suốt thời gian Người giữ chức vụ Nguyên Thủ nền Đệ nhất Cọng Ḥa Việt Nam. Mặc dù thầy không nói nhiều về sự chiếu cố đặc biệt của Tổng Thống Diệm với Hải Quân này, nhưng tôi cũng đă nhận hiểu qua các biến cố xảy ra sau cuộc Cách mạng tháng 11 năm 1963. Vị Tư Lệnh Hải Quân đương nhiệm là HQ Đại tá Hồ Tấn Quyền bị một Sĩ quan cấp Tá thân tín bắn chết trên đường đi dự buổi tiệc mà ông này nói là đă tổ chức mừng sinh nhật của Đại Tá Quyền. Về phần thầy Thiều, cuộc đời hải nghiệp của ông cũng bị "đ́" v́ ḷng ưu ái này. Suốt gần 12 năm, một năm sau ngày tôi hănh diện nhận thanh kiếm Danh dự trao từ vị Tổng Thống đầu tiên của nước Việt Nam Cọng Ḥa, thầy Thiều hầu như chỉ giữ những chức vụ không liên quan đến vận mạng Hải Quân, từ việc biệt phái cho Lực Lượng Tuần Giang của Địa Phương Quân đến Chỉ Huy Trưởng Căn cứ Yễm Trợ Tiếp Vận mà thôi. Trong buổi tiệc cưới chúng tôi tiếp tục tâm sự nho nhỏ với nhau, chỉ thỉnh thoảng ngừng lại khi người xướng ngôn viên giới thiệu ca sĩ Công Thành bên cạnh Lyn, người vợ ngoại quốc khả ái, duyên dáng trong chiếc áo dài Việt Nam, đến hát giúp vui Tân Lang và Tân Giai Nhân đêm đó.
Thế rồi tôi nhận được tin từ một Sĩ quan Hải Quân, chủ nhiệm Nguyệt san Đoàn Kết tại Austin, Texas thông báo thầy Thiều vừa chia tay mọi người để có lẽ sẽ tiếp tục nối tiếp chuyến hải hành chưa trọn vẹn ở một vùng biển lạ nào đó. Tôi vội vàng gọi điện thoại cho anh bạn, cựu giáo sư Pháp văn lúc c̣n ở Việt Nam, thân nhân của thầy Thiều. Qua cuộc nói chuyện, anh bạn có cho tôi biết, một thời gian sau đó trong chuỗi ngày c̣n lại của cuộc đời, thầy đă gửi tiền về quê nội tại Huế, giúp đỡ tất cả bà con trong làng dựng lại mộ bia tổ tiên của họ. Và khi biết ḿnh sắp từ giă cuộc đời, thầy Thiều muốn ra băi biển nh́n sóng nước như để nhớ lại những ǵ đă mất. V́ thế mỗi buổi chiều sắp tắt nắng, người con gái lái xe, chỡ thầy ra bờ biển miền nam California, nơi thầy cư ngụ, để thầy ngồi lặng ngắm cảnh mặt trời từ từ khuất dưới chân trời tây trên biển nước đang đổi màu. Thầy nh́n về hướng đất Mẹ thân yêu, về vùng biển Đông đầy sóng gió, nơi mang nhiều kỷ niệm của "Người Thủy Thủ Già".
Kính thưa thầy, mặc dù thầy đă hoàn tất chuyến hải tŕnh tạm bợ vừa qua, tôi vẫn tin tưởng rằng thầy c̣n đang tiếp tục hải hành tại một phương trời ở một thế giới nào đó với phong thái của người lính biển nhân từ, nhiều triết lư uyên thâm về cuộc đời, được nhiều thủy thủ tập sự như tôi kính mến. Thầy c̣n sống măi trong ḷng người ái mộ, theo lời Thống Tướng MacArthur đă nói khi kết thúc bài diễn văn từ giă đời binh nghiệp của ḿnh tại Trường Vơ Bị Hoa Kỳ West Point:
" Những Người Lính Già Không Bao Giờ Chết, Họ Chỉ Phai Mờ Đi Mà Thôi"
Xuân Canh Th́n tại Virginia
Lê Bá Thông
Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 10 SQHQ/NT
|