Tổng Hội Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam     

                                                         Tiếng nói Hải Quân và Hàng Hải Việt Nam

Kỷ niệm 33 năm Hải chiến Hoàng Sa: 19.01.1974 - 19.01.2007

© Copyright Tổnghội hqhhvn. 2007

                                                                                                                  Home |Trang chủ |Tin Hải Sử | Bài vở Tổng quát | Hoàng Sa & Trường Sa | Hình ảnh Hài Quân | Web site bạn

  

33 Năm Tưởng nhớ Trận HOÀNG SA
19.01.1974,19.01.2007

Người Nhái Đặng Đình Hiền

Kính thưa quý vị,

Hôm nay ngày 19-1-2007, vừa đúng 33 năm sau khi Trung Cộng tấn chiếm Hoàng Sa. Xin mọi người hãy dành một phút yên lặng để tưởng nhớ 4 Người Nhái thuộc Hải Quân QLVNCH, đã hy sinh trong trận chiến chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa năm 1974. Đó là các anh Tr/Úy NN Lê văn Đơn, TS1 NN Đinh Hữu Từ, HS1 NN Đỗ văn Long và HS NN Nguyễn văn Tiến.

TỔ QUỐC GHI ƠN các anh !

Chúng tôi TƯỞNG NHỚ các anh !

Chúng tôi chia buồn với người thân của các anh !

 Xin các anh yên nghỉ, nhưng phải nhớ lấy ngày các anh chết, để giúp chúng tôi lấy lại những gì đã mất vào tay Trung Cộng.

Đồng Thành Kính Tưởng Nhớ,
TM. Người Nhái Cộng Hòa
NN Đặng Đình Hiền

 

Tâm Sự Với 4 Chiến Sĩ Người Nhái Đã Hy Sinh Vì Hoàng Sa

(đọc trong buổi lễ giỗ thứ 31 ngày 23-1-2005 tổ chức tại San Jose)

Kính thưa các bậc Trưởng thượng,

Kính thưa quý vị hiện diện,

Tôi là Đặng Đình Hiền, nguyên là Biệt Đội Trưởng Hải Kích, cấp chỉ huy trực tiếp của những Người Nhái đã nằm xuống cho Hoàng Sa, xin phép quí vị để được có đôi lời với các đồng đội của chúng tôi.

(Hướng về phía các di ảnh NN)

Chào các anh,

Xin các anh cứ tự nhiên, như thuở xưa, mình lúc nào cũng coi nhau như bạn bè. Chúng ta đã đồng ý với nhau rằng cấp bậc chỉ dùng để phân chia nhiệm vụ trong công tác, chứ không dùng để phân chia giai cấp với nhau. Bởi vì chỉ chậm thêm một giờ đồng hồ nữa thôi thì biết đâu tôi đã cùng với hơn 20 Người Nhái khác cũng đang đứng bên cạnh các anh bây giờ để chờ được cúng giỗ hàng năm.

Ngay từ năm 1958, Phạm văn Đồng đã theo lệnh của Hồ Chí Minh gủi thư công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, hầu được cung cấp vũ khí và tiếp liệu để xâm chiếm Miền Nam Việt Nam đang yên vui dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, mặc dầu lúc đó Cộng Sản Bắc Việt không có một chút chủ quyền nào trên hải đảo Hoàng/ Trường Sa này. Bọn Trung cộng phải đợi đến khi Mỹ rút khỏi Việt Nam, cắt viện trợ và tàn nhẫn bỏ rơi người bạn đồng minh Nam Việt Nam, chúng mới xua quân tiến chiếm đảo. Tôi còn nhớ, ngày 24 Tết, chúng mình ai nấy đang nao nao chờ đón Tết sắp đến, cái lệnh quái ác từ BTL/HQ gửi xuống, buộc Biệt Đội Hải Kích chúng ta trong vòng 24 giờ phải lên đường trực chỉ Hoàng Sa, đối đầu với quân Trung Công mưu chiếm hải đảo. Tôi đã gom góp tất cả anh em hiện diện tại Biệt Đội, và những anh em khác sống gần đơn vị phải thu xếp để hôm sau lên đường. Người Nhái chúng mình thì quá quen với cảnh ra đi vội vã này rồi. Có bao nhiêu cái Tết chúng ta được ở nhà chứ! Cùng lúc đó chúng ta cũng có những NN khác đang tăng phái công tác tại Tuyên Nhơn, Phước Xuyên và Năm Căn hay Quảng Ngãi. Đợt đầu tôi để anh Cảnh là Biệt Đội Phó hướng dẫn, cùng anh em đi Hoàng Sa, còn tôi, tôi cho người đi gọi nốt các NN đang nghỉ phép, phải ngưng phép, trở vào đơn vị để lên đường công tác, một ngày sau đó, cũng trực chỉ Đà Nẵng rồi Hoàng Sa. Các anh cũng như tôi, đều được không vận từ  Saigon đến Đà Nẵng, rồi lên chiến hạm tại quân cảng Tiên Sa để được chở đến vùng lửa đạn Hoàng Sa. Nơi đây quân Trung Cộng đang chờ chúng ta. Toán NN đang hoạt động tại Quảng Ngãi cũng đuợc bốc thẳng về Tiên Sa để lên chiến hạm HQ16 đi Hoàng Sa. Như vậy Người Nhái chúng ta ở trên 3 chiến hạm: HQ.16, HQ. 5 và HQ.11. Sáng ngày 19-1-1974, khi được lệnh đổ quân lên đảo thì NN từ cả hai chiến hạm HQ.16 và HQ.5 đều lên xuồng cao su chèo vào đảo, nhưng vì HQ.16 ở xa đảo hơn nên đi chậm hơn, do đó NN từ HQ.5 đã vào đảo trước. Trung Úy Đơn làm trưởng toán đổ bộ từ HQ.5. Đại Úy Cảnh chỉ huy tổng quát tất cả NN, đứng bên cạnh và nhận lệnh trực tiếp từ CHT hành quân là HQ Đại Tá Hà Văn Ngạc, trên chiếc HQ.5. Lúc này chiếc HQ.11 vẫn còn lênh đênh trên đường từ Đà Nẵng đến vùng Hoàng Sa, mang theo khoảng 25 Người Nhái khác để tăng viện, do tôi trách nhiệm. Tôi cũng được biết Đại Úy Cảnh đã bị cảnh cáo sẽ bị đưa ra tòa án quân sự về tội cự nự lệnh “đổ NN  vào bờ giữa ban ngày và không cho NN được sử dụng vũ khí”, mà chỉ đi “tiếp xúc và điều đình thôi”. Bởi lẽ đó mà ngay loạt đạn đầu, anh Đơn và Long đã bị gục ngã. Hừ! Thật quái ác! Súng đã nổ, không còn lý do phải tuân lệnh, bạn bè các anh đã chiến đấu thật anh dũng!

Trận chiến xảy ra nhanh quá. Kết qủa là chiến hạm HQ.10 bị đánh chìm. HQ.16 bị hư hại nặng. HQ.5 thì bị nhẹ hơn, nhưng số tử vong cũng khá cao. Anh Đinh Hữu Từ và anh Nguyễn Văn Tiến đã ra đi trên chiếc HQ.5 này. Còn Lê văn Tâm và Thành Râu được giải ngũ. Vài anh em khác bị nhẹ hơn cũng ở trên chiếc HQ.5 này. Đúng là “con tàu định mệnh”. Anh Cảnh đã đến vuốt mắt cho anh đó, anh Từ còn nhớ không?

Trung Sĩ NN Đinh Hữu Từ, anh có nhớ rằng mỗi lần anh chụp hình phổi đễ khám định kỳ hàng năm cho Người Nhái thì tôi lo lắng cho anh lắm không, vì phổi của anh có nước, nên hình luôn bị nám. Rồi lại phải giải thích với y sĩ rằng không phải anh bị bệnh lao thì anh mới được tiếp tục phục vụ trong LDNN. Tôi cũng biết anh đông con lắm mà gia đình lại nghèo, nhưng anh vẫn phải đi công tác như bất cứ NN nào khác. Điều mà tôi có thể làm được là cho anh đi công tác vùng Quảng Ngãi, cho được gần nhà, gần gia đình vợ con, vì tôi biết quê anh là Huế.

Thật tội cho anh Nguyễn Văn Tiến, bị lên an ninh tới lui chỉ vì cái tọâi anh không bao giờ phạm. Làm sao anh có thể cản trở Cha của anh đi tập kết, khi mà anh chỉ là đúa con nít, nhưng anh lại tình nguyện xin đi NN để diệt Cộng. Anh bị lên an ninh, bị tra vấn đến “mềm người”, cuối cùng anh được trở lại NN và Hoàng Sa là chuyến cuối cùng của đời anh. Từ sau đó, không còn ai dám làm phiền anh nữa. Tôi còn nhớ trong khóa học anh luôn là người lội về cuối cùng, nhưng không chịu bỏ cuộc, nhất định theo tới cùng. Một điều đáng tiếc là chúng tôi vẫn chưa tìm được thân nhân của anh. Xin anh phù hộ cho chúng tôi tiếp xúc được với thân nhân của anh, để có được tấm hình của anh.

Còn Long Sandwich tức Đỗ văn Long khóa 4 HK. Anh làm cái gì vậy? Anh xí phần xin tôi để đi phép cưới vợ ngay sau chuyến công tác này rồi mà. Tôi đã đồng ý và hứa thưởng thêm cho anh một tuần phép nữa, vì anh chưa bao giờ trễ nải trong công tác. Tôi còn biết người yêu của anh đả đến tận Xa Cảng Biên Hòa để tiễn đưa anh ra sa trường. Thật chí tình! Bạn bè của anh còn xúi dại anh là đừng đi chuyến công tác này, nhưng anh không nghe vì không nỡ để bạn bè đi một mình. Nhưng khi về thì chỉ có bạn về, còn anh thì không. Anh đã ở lại Hoàng Sa ! Mà ai bảo anh ở lại chứ ? Sao anh nỡ đành lòng ở lại Hoàng Sa, một mình, hả anh Long?  Anh thử nghĩ coi, 27 Tết, ngồi ôm con để nhận tin chồng không về nữa thì còn đau xót nào hơn không, hả anh. Khi chúng tôi tìm được đến nhà người vợ sắp cưới của anh để báo tin thì mới biết được rằng anh và chị vừa hạ sinh một bé gái, vừa tròn 2 tháng 24 ngày. Anh chị dự trù làm đám cưới muộn sau chuyến công tác này vì trước đây gia đình anh Long chưa đồng ý. Bây giờ cha mẹ thuận lòng thì anh lại không về để dự đám cưới của chính mình.

Sau khi mỏi mòn chờ xác anh không được, cuối cùng thì vợ và con của anh đành phải làm đám ma khô, trên bàn thờ chỉ có tấm bia nhỏ với 6 chữ  “Hoàng Sa Hải Đảo Chi Mộ”. Thật đúng là “xe hoa chưa có mà xe tang cũng không”. Không bạn bè, không tiễn đưa, không mộ chí!

Hồ chí Minh ở đâu? Phạm văn Đồng ở đâu? Có thấu được cảnh này không, khi ký giấy “dâng” Hòang/ Trường Sa cho Trung Cộng năm 1958 để đổi lấy vũ khí đạn dược vào xâm chiếm miền Nam.

Anh phải nhớ lấy ngày anh chết, để giúp dân tộc Việt đòi lại những hải đảo thân yêu từ tay kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng. Và phải giúp toàn dân tận diệt bọn bán nước tham tàn là lũ Cộng sản Việt Nam độc tài toàn trị và vô thần.

Anh Long, còn nhớ Tốt Con không, vô địch chạy đường trường khi xưa đó? Và cả Ali Hùng tức Hùng Đen hay Nguyễn Xuân Hùng, xuất thân khóa 5 Hải Kích đấy? Sau 30/4/75, Hùng Đen tham gia Nhóm Phục Quốc Nhà Thờ Vinh Sơn, đã bị bắt và bị xử tử hình. Công không thành nhưng danh thì để lại cho hậu thế. Còn Tốt Con cũng tham gia vụ Vinh Sơn, nhưng ở vòng ngoài, đặc trách các tổ ám sát toàn khu Saigon Chợ Lớn, đã gây bao nhiêu khiếp đảm cho cán bộ CSVN trong một thời gian dài. Cuối cùng Tốt Con cũng bị bắn chết và cha của anh cũng bị giết ở trong tù. Người đời ít ai biết đến nhưng chúng ta biết là đủ. Dĩ nhiên còn nhiều hoạt động khác nữa nhưng tôi không thể nói ra hôm nay.

Bây giờ thì đến anh Đơn, Trung Úy NN Lê Văn Đơn. Anh vẫn có vẻ u sầu như muôn thuở, nhất là từ sau vụ Trung Úy Lê Văn Hiến gục ngã tại chiến trường Đồng Tâm. Tôi biết thuở ấy anh buồn lắm vì anh phải đưa xác người anh chú bác của mình về Nha Trang để chôn cất. Cả hai anh đều tốt nghiệp khóa NN tại Hoa Kỳ năm 1971. Tôi biết anh thật ít nói, nhiều đăm chiêu như có dáng vẻ một người “tu” thì hơn. Tôi biết anh cũng như tôi, cùng xuất thân từ Trường Bộ Binh Trừ Bị Thủ Đức, nhưng anh từng là thủ khoa khóa Seal Team Leader từ Norfolk, Virginia Hoa Kỳ. Làm trai thời loạn, mỗi người chúng ta đều có cùng một nhiệm vụ: chống xâm lăng và giữ nước nhà. Giặc Tàu mang quân xâm phạm nước ta, những con cháu Yết Kiêu/ Dã Tượng như chúng ta là phải lên đường chống đỡ. Có người trở về, có người không. Có người về trên đôi nạng gỗ, có nguời về làm tướng cụt chân. Riêng anh Đơn, lần này anh đã trở về trong “hòm gỗ cài hoa và phủ cờ vàng ba sọc đỏ”. Anh có biết không, Trung Úy Linh đã hướng dẫn vợ con anh từ Saigòn ra NhaTrang để đón xác anh, nhưng chỉ dám nói là anh bị thương thôi, sợ chị quá xúc động có thể liều mình chăng ! Cho đến khi nhìn thấy sự thật phũ phàng, thì chị ấy đã quì trước quan tài của anh, lâm râm khấn nguyện để xin phép anh từ nay được đổi tên con thành Lê Hoàng Sa. Đứa con trai độc nhất của anh đó, bây giờ đang ở đâu, anh biết không ? Ngày ấy tôi biết từ trong quan tài, anh cũng nhìn thấy chị Hoa, vợ anh, quỵ ngã trước quan tài của anh. Tôi biết anh xót xa lắm, vì anh thương chị ấy thật nhiều.

Thật tình mà nói, các anh có diễm phúc được chết cho quê hương giống nòi để bảo vệ từng tấc đất của Tổ Tiên. Các anh biết không, lũ giặc Cộng đã xé bỏ Hiệp Định Paris, công khai xâm chiếm Miền Nam thân yêu của chúng ta, trước con mắt lơ láo của quốc tế. Bạn bè anh, người bị giết kẻ vào tù, người đi cải tạo, kẻ khác phải bỏ nước ra đi. 80 triệu dân Việt đang oằn oại dưới nanh vuốt của lũ qủy độc tài toàn trị. Năm 2000 đám Lê Khả Phiêu và bè lũ đã bắt chước Phạm văn Đồng năm 1958 trắng trợn dâng thêm Thác Bản Giốc và dâng trên 10,000 cây số biển nữa cho kẻ thù truyền kiếp của chúng ta là Trung Cộng, và đang dần dần biến Việt Nam thành một chư hầu cho kẻ thù Phương Bắc. Mới đây ngày 8 tháng 1 năm 2005 tầu tuần Trung Cộng đã xâm nhập vùng đánh cá chung, bắn chết 9 ngư dân vô tội của Việt Nam và bắn bị thương 7 người nữa, còn  bắt đi thêm 8 người đánh cá khác đến nay vẫn chưa chịu thả về. Họ còn vu cáo cho những ngư dân chất phác đó là hải tặc.

Anh Đơn và các bạn, nếu có linh thiêng, xin hãy chổi dạy, hãy giúp chúng tôi đòi lại từng tấc đất, từng ly biển đã mất, hãy giúp người dân Việt vùng dậy tiêu diệt bọn độc tài phản bội tổ tiên, dâng đất dâng biển cho ngoại bang. Có như thế cái chết của các anh và sự hy sinh của vợ con các anh mới không bị lãng phí. Nhớ nha các anh.

Chào Tạm biệt.